Một đời hào phóng, một đời chắt chiu

Bài học lớn nhất từ đấng sinh thành của bạn là gì?

Diễn viên gạo cội mà thiếu niên 8x chúng tôi từng ngưỡng mộ – vai giáo sư Alan trong Công viên Khủng long – giờ đã trở thành ông già quắc thước, ngồi đĩnh đạc và bảnh bao trong một chương trình bàn tròn điện ảnh. Khi micro được đưa lên cho một khán giả đặt câu hỏi, Sam lặng đi vài giây, ánh mắt đầy xúc động. Cô khán giả phục hậu, mắt to tròn qua khung kính đen viền dày, chậm rãi hỏi:

 

“What is the biggest lesson parents give you?”

Hào phóng

Bài học mà gần đây tôi mới nhận ra là cha tôi đã gieo vào tôi từ rất lâu: sự hào phóng. Người đời hay gán cho hào phóng những cái tên khác, ít mỹ miều hơn: sĩ diện, làm màu… Những lúc dao động, tôi từng nghi ngờ và phủ định bài học này.

Nhưng nhìn lại, cả hai chúng tôi đều có khoảnh khắc dùng tiền hay những vật chất tầm thường để đổi lấy những giây phút gắn kết, không tính toán thiệt hơn.

Bỏ qua những chiêu đãi đồng nghiệp trong hệ thống nhà nước, tôi thấy cha tôi nhiều lần xuống tiền khi người khác dè dặt, không biết khi nào tiền sẽ quay về, hoặc việc đó có giá trị hay không.

Một đêm hè nóng nực, khi phố lặng tanh, vang lên tiếng gọi thất thanh cùng lời thỉnh cầu vay tiền lúc nửa đêm. Sau vài phút xác minh, một cọc tiền nhiều triệu đồng đã được ném xuống ban công. Cha tôi đóng cửa và đi ngủ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Tôi cũng vờ nhắm mắt và nằm nghe tiếng cãi cọ của cha tôi xem lẫn giải thích cho người kế bên chính là mẹ tôi.

Là con thứ tư trong gia đình 8 người con, cha tôi đương nhiên có vô số họ hàng nào cháu nào chắt. Cửa sổ sắt lối đi chung cư hồi tôi còn bé, đã kẽo kẹt tiễn kha khá người họ hàng từ Bắc vào chơi vài ba ngày có, cả tháng có. Phần lớn ông đều vui vẻ mời họ ở lại, còn thết đãi thịnh soạn, chỉ cho cơ hội việc làm, kinh doanh, ra về thì luôn dắt túi không ít thì nhiều. Tôi ghi ra để một ngày vì lý do gì đó, cơn giận trong tôi che mờ đi những điều tốt ông đã làm 

Năm 2005, sau vài tháng nhận chức vụ trợ lý be bé tại văn phòng công ty hàng đầu thế giới về hàng tiêu dùng tại Singapore, tôi dốc hầu bao cho người nhà sang chơi thăm tôi một chuyến. Tôi lờ mờ nhớ lại một chuyến đi hiếm hoi cả hai bà cụ (bà nội và bà ngoại) được xuất ngoại và tràn ngập niềm vui. Cho nhiều năm sau nó vẫn được ghi nhận trong những bữa cơm gia đình nhà tôi may mắn còn giữ được. 

Khi tôi 23, có lẽ tôi cũng đã học được bài học về hào phóng từ ông ấy

 

Chắt chiu

Ngược lại, mẹ tôi dạy tôi bài học về chắt chiu. Tiếng cằn nhằn trong đêm tiền quăng qua cửa sổ, những ngày sau đó, và cả những lúc chi tiêu không báo trước, tất cả là âm thanh nhắc nhở tôi: hãy luôn biết chắt chiu, như một cách để sống còn.

Tôi còn nhớ ngày khu thương xá Tax ngay trước rạp Rex còn hoạt đông, có gánh bún bò rất ngon mà mẹ con chúng tôi vẫn hay đi ngang qua. Rồi có một ngày mẹ cũng đánh xe máy vào khi được hỏi con muốn ăn không và tôi gật đầu, đứa trẻ mới lớn mà có gì lại không thèm cơ chứ. Tôi cứ thế vô tư ăn uống ngon lành đến gần hết tô, mẹ hỏi ngon không rồi tôi đưa tô cho mẹ thử, mẹ ăn ngon lành rồi húp trọn cả tô nước. Đứa thiếu niên ngây ngô không biết mẹ cũng thèm, mà vì tiết kiệm nên chỉ mua một tô để được nhìn tôi ăn. Về sau biết được, tôi không biết vui hay buồn hay tức giận, mà giận là phần nhiều vì trong tôi luôn chín mười phần yêu thương mẹ, nhưng cảm xúc ấm ức luôn ở đó, là làm sao để mẹ hiểu và yêu thương chính bản thân mình, để tôi có chút thành tựu trong công cuộc hiếu thảo của mình

Một chiếc áo hiếm hoi tôi mua cho mẹ cũng khiến cãi vã nổ ra: mẹ không biết nhận món quà, còn tôi không biết làm sao để mẹ hiểu tình yêu thương tôi dành cho mẹ, và cứ thế hai chúng tôi đều bị giam cầm trong hai chữ chắt chiu.

Mẹ làm tiết kiệm thành bài học để quên và để nhớ

Cứ nghĩ đến tiết kiệm là tôi muốn làm trái lại ngay vì tôi cay nó lắm, nó lấy mất đi của tôi một người mẹ biết vui biết sống là như thế nào 

Càng ghét, tôi lại càng bám víu vào nó như album kỷ niệm về mẹ, như thể hai mặt đồng xu chẳng thể tách rời, điều làm tôi ba phần trăn trở, dăm phần tuyệt vọng 

Những ngày làm sinh viên tại Bangkok, đứng trước tiệm tiện lợi 7-11 dưới chân nhà trọ, nhìn đông xu bạc lấp lánh trong lòng bàn tay xòe ra, tôi nhớ mẹ và tự hỏi: nếu là mẹ, mẹ sẽ mua gì nhỉ? Nghĩ đến đó, tôi bật cười, nấc nhẹ trong lòng.

Ở giữa hai đầu

Tôi nhận ra nhiều về ngôn ngữ của yêu thương.

Hào phóng là cách cha tôi thể hiện con người và tình yêu của ông ấy cho gia đình và họ hàng (hai khái niệm mà ông không giờ tách biệt), còn chắt chiu là cách mẹ tôi thể hiện tình yêu của mình dù cho nó đè nén nhu cầu, ước vọng của mẹ đến cực đoan, mẹ chắt chiu từ thời thiếu nữ đến khi trưởng thành, khi đói cũng chắt chiu, khi no cũng chắt chiu, và từ bao giờ nó thành toàn bộ con người của mẹ. 

Ở giữa hai ngôn ngữ tình yêu ấy là tôi, đứa con thơ giờ thành người đàn ông trung niên góp nhặt những bài học cuộc sống để truyền lại cho đứa con của mình

Bình tĩnh mà sống

Sau một hồi ngậm ngùi, Sam lấy lại sự bình tĩnh, nhã nhặn nhìn vẻ mặt thảng thốt cô gái trẻ vừa đặt câu hỏi rồi chậm rãi trả lời. Câu nói sau đó khiến cả thính phòng sửng sốt

Cha mẹ tôi là những người đi qua mất mát, mẹ tôi mất cha khi còn nhỏ, điều bà luôn răn dạy tôi là dù gì xảy ra đi nữa phải luôn không lùi bước. Không phải điều dễ dàng nhưng đó là bài học quý giá nhất mà cha mẹ tôi để lại


Link phỏng vấn: https://youtu.be/__7nOJ3MGpY?si=PBPxdXvfWNulqCot

Comments

One response to “Một đời hào phóng, một đời chắt chiu”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *