Blog

  • Why People Need More Than One Watch (Even in the Age of iOS)

    A journey from fear to fulfillment through the art of watch collecting

    That was me, before all this.

    Now, I am happier, more purposeful, more resilient, and grounded where I needed to be. All thanks to a hobby that started almost a year ago—one that changed me and my life in a miraculous way. This is my journey into watch collecting.

    Fear Led Me Here

    Landing a job at the biggest beer company in the world might sound like a dream come true for many young, ambitious grads. But for middle-aged me, it felt more like a pressure balloon.

    There’s a curse to being “the Protagonist.” You’re always thinking about the people you love. During a long-term vision exercise, I imagined walking my daughter down the aisle one day. In that vision, I handed her a Rolex and told her, “Please continue to wear this for the rest of your life.” She’s five years old now.

    Of course, I woke up from that dream—well, exercise—but the idea of owning a decent watch never left me. It kept appearing on my YouTube recommendations, in my Facebook feed, until eventually… it was sitting right in front of me and my wife, on a velvet tray, next to a big fat bill.

    The Discovery

    A few days before we made the purchase, we visited the mall we usually go to on weekends. You know the kind of place—stores you always walk past but never step into. That day, we did.

    Remember the first time you went to a bar when you were barely legal, and that tingling fear someone might stop you and ask for your ID? That same feeling returned as we dashed into a red-doored boutique in our local mall. But to my surprise, it all happened quickly—and much more smoothly than I expected.

    When you think about something every day and dream about it every night, articulating it out loud to a salesperson actually becomes quite natural. My first question was, “Where can I see the 1926?” (the model name). From that moment on, things flowed as smooth as silk.

    The only difference between dreaming of watches and being in a boutique is that now, you’re faced with the reality of the moment—the judging eyes (or so you think), the heart-pounding anxiety, the careful observation of finishing and details. Every question feels like a test. Every answer feels like a reveal. Negotiating, asking about promotions, even finding the courage to touch the watch—everything was new and intense.

    But the boutique we walked into was professional and warm. They could’ve judged us—but didn’t. That first experience was pivotal. Their humble attitude calmed our nerves and sparked an even deeper interest.

    On our second visit, we sealed the deal. It was the biggest purchase our family had made since our wedding. And it was worth every baht.

    And I Stayed

    “How was your trip?”
    “Ok.”
    “Good.”

    Yeah, we have those boring married couple conversations too. But ever since my wrist found occupancy with these conversation-starting watches, something changed. We began talking again—not to strangers, but to each other.

    You wouldn’t believe it, but King Power had 30% off deals on major names like Blancpain and Omega. Imagine a 200K baht drop—just like that!

    Just a few months ago, we couldn’t even pronounce those names. Now, we’re hooked. On the surface, it may seem like we’re just two snobby try-hards. But beneath it all, something good is brewing.

    Our companionship is growing. Our shared interest brings positivity, brings us closer, and reminds us of a simple truth we often forget:

    We’re here to enjoy life together.

    We were brought together—by fate, by God—to learn, to grow, to share life’s lessons. But it’s easy to forget how hard the other person is fighting their own battles every day. Or how tough our kid is trying to keep up with school. Mindfulness, it seems, is a rare and expensive commodity these days.

    What’s better than having a constant reminder on the wrist? A symbol that brings us back to the present, to the truth that no one lives forever. That one day, we’ll die too.

    So why not enjoy a little bit?

    Listen more.
    Love more.
    Memento Mori.

  • (điểm sách) 10 bản năng “gốc” (Factfulness)

    Trò chuyện với người chết hay lời cảm ơn ông Rosling

    Thông thường sách càng nhiều số liệu, biểu đồ thông điệp truyền tải thường không tích cực, sách văn vẻ không số liệu thì lại tích cực quá liều đôi khi có phần độc hại. Cho tới khi cầm quyển sách Factfulness lên, tôi được khai sáng rằng chính từ những con số mới là hạt giống vững chắc để xây dựng nên hy vọng nền tảng trong mỗi chúng ta.
    Tôi nhớ cảm xúc khi vừa bước ra khỏi văn phòng bảo hiểm xã hội quận, một nơi mà cách đây vài chục năm, tôi không bao giờ nghĩ mình phải ghé qua. Tôi vẽ ra trong đầu nào là sự ngột ngạt, chen chúc, quát tháo, và cãi vã giữa người và người, những ánh nhìn sắc như dao của những viên chức, sự sốt ruột của một đám người ồn ào mất trật tự. Nhưng thực tế là, mọi chuyện không diễn ra như thế. Tôi phải cảm ơn tác giả Han vì đã chỉ cho tôi biết ra rằng mọi việc tốt hơn chúng ta tưởng. Không chỉ có thế, điều tôi cảm ơn ông nhiều nhất chính là cách ông chứng minh cho tôi thấy, rằng số liệu CÓ THỂ thay đổi thế giới bằng cách thay đổi suy nghi của chúng ta. Tôi không tích cực. Tôi yêu thích mày mò con số, nhưng càng xoay vần với nó, tôi càng lún sâu vào sự tiêu cực, thất vọng và mất niềm tin vào việc gì sẽ xảy ra tiếp theo. Han đã giúp tôi xóa nhòa điều đó.
    Điều đáng tiếc nhất là tôi định gửi một lá thư cảm ơn cho ông, thì nhận ra, vào những dòng cuối cùng của quyển sách, rằng đó cũng món quà dành tặng thế gian trước khi ông ra đi.
    Nó càng làm tôi trân trọng và yêu quý quyển sách. Ông đã hân hoan chào đón tôi từ những trang đầu tiên, thuyết phục tôi với những mẩu chuyện có thực về mảnh đời muôn nơi mà ông từng tiếp xúc và giúp đỡ, thẳng thắn trải lòng về sai lầm của ông và những người vô cùng thông thái khác, để rồi dùng số liệu chứng minh cho tôi thấy những bản năng sai lầm và cũ kỹ trong tôi và trong chúng ta. Ông đã không đưa lời cáo từ lên đầu vào dùng nó dẫn dắt người đọc. Ông mời chào bằng một nụ cười, và chia tay khi nụ cười đó được truyền cho độc giả.
    Nếu bạn ưa thích dòng sách nghiên cứu hành vi, lịch sử, đây chắc chắn là quyển sách dành cho bạn

    Tại sao nên đọc Factfulness

    Là một công trình nghiên cứu:

    Những câu chuyện và kiến thức đúc kết trong quyển sách là “hành trình 18 năm miệt mài” của ba cha con nhà Rosling gồm tác giả Hans, con trai Ola và con dâu Anna 

     

    Dựa vào kinh nghiệm, sự tận tâm đau đáu của bác sỹ, giảng viên và nhà nghiên cứu y tế Hans, hai con của ông hợp tác thiết kế và vận hành hệ thống đo lường tình trạng vô minh toàn cầu về các vấn đề mà cha mình nhức nhối trăn trở giải quyết. Sứ mệnh của gia đình Rosling là mang lại thế giới quan tỉnh thức và dễ hiểu cho đại chúng

    Có tính ứng dụng cao cho người Việt:

    • Ông bà ta có câu “Biết thì thưa thì thốt, không biết thì dựa cột mà nghe”, có lẽ lời của cổ nhân đã không còn đủ sức vang vọng tới thời nay, nên hiếm thấy ai “dựa cột” trong xã hội ngày nay, dù cho trên bàn nhậu, trên đường hay trong nhà. Dạo một vòng các tin tức, chính thống cũng như báo mạng, sẽ thấy cơ man nào là những cái chết thương tâm do tranh cãi trên bàn nhậu, quanh dàn loa karaoke, trên lề đường sau vài cái va quẹt xe..Một xã hội ngày càng đông dân, ngày càng sống nhanh, ngày càng nhiều tiếng ồn hơn là tiếng nói, thì có lẽ đã đến lúc chúng ta cần chậm lại một chút và suy xét điều gì thôi thúc chúng ta hành xử như vậy chăng

    Một bảng thuyết minh triết lý đạo Phật dùng số liệu

    Factfullness là một quyển sách rặt Tây, là sách do ông Tây viết sau khi đi nghiên cứu ở các nước châu Phi và trình bày cho đối tượng là giới tinh hoa trời Tây. Tuy nhiên, ẩn sau cách hành văn, cách trình bày và nội dung rất Tây ấy, là những khái niệm rất phương Đông và đậm chất Phật Giáo. Trong số đó là khái niệm khá quen thuộc trong từ điển Phật học

    • Vô thường (impermanence)  Trong tam pháp ấn (ba dấu ấn chánh pháp) tượng trưng của Đạo Phật, vô thường là một trong số đó. Vô thường đơn giản chỉ ra rằng, vạn sự trong thế gian không có gì là không thay đổi. Trong Factfulness, hai bản năng được Hans Rosling chỉ ra chính là biểu hiện của tính vô thường đó là: 

    -Bản năng định mệnh: chúng ta đánh đồng sự thay đổi chậm và không thay đổi và tin rằng mọi chuyện đã an bài như định mệnh

    -Bản năng đường thẳng: Chỉ vì mọi chuyện không như ý ta trong thời gian gần đây, ta vội qui chup rằng mọi việc sẽ chỉ xấu đi mà thôi. Nhất là trong thời kỳ suy thoái kinh tế, bản năng đường thẳng phát huy tác hại và bị củng cố bởi những vòng lặp tin tức tiêu cực 

    • Vô minh: Trong thế gian, có ba thứ độc được là nguồn cơn mọi sự khổ trên đời, đó chính là tam độc THAM-SÂN-S I 

    Khi người ta THAM

    • Bản năng khẩn cấp: Có bao giờ bạn tự hỏi lúc nào mở tờ báo ra cúng luôn nhan nhản các tin tức về lừa đảo đa cấp, hoặc chí ít là các mẩu quảng cáo na ná nhau “Ngay hôm nay” “Đừng bỏ lỡ” “Sale chấn động, giá sập sàn..”. Điều đáng nói là số người bị lừa không hề giảm đi, tin tức mời gọi cũng chỉ tăng lên mà không giảm sút. Con người dễ bị thao túng thật và đó chính là bản năng khẩn cấp khiến chúng ta mờ mắt. Bản năng khẩn cấp là nút kích hoạt sự chụp giật, tạo ra những “cơn sóng” giúp một số làm giàu mà một số khác bị nhấn chìm

     

    Khi người ta SÂN


    • Đổ lỗi: 

    “Bản năng tìm kiếm thủ phạm làm ta mất đi khả năng phát triển sự hiểu biết thực sự về thế giới..khi đã quyết định đấm vào mặt ai đó thì ta sẽ ngừng tìm kiếm nguyên nhân ở nơi khác”

    • Tiêu cực: Bản năng này khiến ta thấy “có lỗi” khi quá lạc quan về tương lai khi hiện tại còn chưa tốt là mấy, cộng với hiệu ứng hoài niệm luôn mà hồng và truyền thông đưa tin lệch lạc, đã tạo nên bản năng tiêu cực này  

     

    Khi người ta SI

    • Bản năng sợ hãi: Bạn có biết bản năng sợ hãi có thể di truyền qua  nhiều thế hệ và làm hỏng sự tập trung của con người trong tích tắc? 
    • Khái quát hóa

    Có một thời gian câu vè này vô cùng phổ biến trong thế hệ Gen X, Gen Y ở Sài Gòn: “ăn quận 5, nằm quận 3, la cà quận 1”. Đó là cái thời mà thành phố chưa có nhiều dự án hạ tầng như bây giờ, chưa qui hoạch metro, chưa có Phú Mỹ Hưng, chưa có thành phố Thủ Đức. Áp dụng trong hoàn cảnh bây giờ, câu vè xưa hẳn chỉ là hoài niệm. Việc bám víu và những khái quát cũ là bản năng mà gần như ai cũng mắc phải.  

    • Khoảng cách: Thiền sư Nhất Hạnh nói về Bất Nhị như một nguyên tắc không phân biệt các sự vật với nhau mà vạn vật đều có sự liên hệ (interbeing). Nhưng người ta vốn quen với suy nghĩ nhị nguyên, luôn phân biệt trái và phải, đúng và sai, có và không. Bởi thế, người Âu Mỹ mắc kẹt trong suy nghĩ Việt Nam là đất nước sau chiến tranh, còn người Việt kẹt trong ấn tượng Campuchia là nước nghèo kém phát triển  
    • Kích thước

    Theo factfulness, chúng ta dễ bị phân tán sự tập trung cho vấn đề trước mắt mà quên mất những việc quan trọng phía sau mà ta không nhìn thấy. Đây là một bản năng gây khó xử nhất trong toàn bộ 10 bản năng mà quyển sách đề cập. Liệu bác sỹ nên dành nhiều thời gian cứu từng đứa bé đến trạm y tế, hay nên đi xuống các vùng xa hơn? Cứu ai, bỏ ai là câu hỏi ray rút mà không ai có câu trả lời đúng.  

    • Đơn giản hóa 

    Là người giảm hơn 20kg trong  một thời gian vật lộn tìm kiếm phương pháp phù hợp bản thân. Tôi nghe xem đọc không biết bao nhiêu bài báo và tài liệu kiểu “ăn cái này giảm ngay xx kg” “tập bài này, giảm liền trong 2 ngày”. Sự thật là không có một thuốc tiên nào trị bách bệnh, không có một giải pháp nào áp dụng chung cho số đông. Chỉ chắc chắn một điều, chúng ta là nạn nhân của bản năng đơn giản hóa, khi tin rằng luôn có 1 giải pháp đơn giản cho 1 vấn đề

    Bài học từ Factfulness

    • Trong những thứ ta để lại cho thế hệ sau, có cả nỗi sợ hãi của chúng ta

    Bạn có bao giờ để ý hầu hết các phim kinh dị từ Âu sang Á đều lấy bối cảnh là trường học về đêm, bệnh viện cũ, hay nghĩa địa hoang vắng? Hoặc khi văn phòng đột ngột cúp điện thì có tiếng đồng nghiệp la toáng lên

    Những con người bình thường vô cùng lịch thiệp nhã nhặn, bỗng dưng run cầm cập khi có con gián nhỏ xuất hiện trên mặt bàn họp. 

    Những tình huống thường gặp đấy khẳng định sự thật chúng ta ít để ý rằng trong vô số món quà mà tổ tiên chúng ta để lại có cả những nỗi sợ vô lý trong thời đại ngày nay 

    Không chỉ những bản năng được lưu giừ từ hàng chục ngàn năm từ thưở loài người còn săn bắt hái lượm, mà ngay cả những cảm xúc mạnh, những khủng hoảng tâm lý còn có khả năng truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác (Kế thừa cảm xúc, Galit Atlas)

    Khi đọc đến bản năng sợ hãi, tôi không khỏi liên tưởng đến cách dạy con của TS Trương Nguyện Thành đề cập trong “Cha Voi”, rằng chúng ta phải thiết kế các hành trình để cùng con trải nghiệm và dạy con vượt khó, tạo tâm lý kháng bại. Chẳng phải đó là một sự chủ động vượt qua sợ hãi mà chúng ta, các bậc phụ huynh phải luyện tập mỗi ngày để làm mới bản thân cũng như làm gương cho con mình hay sao?

    Chỉ khi con người chinh phục nỗi sợ hãi chính mình, họ mới có tự do đích thực. Nỗi sợ hãi là biển báo chỉ đường, không phải là bảng báo đích đến. Những ai ngộ ra điều này, sẽ bước trên đường đời với tâm thế an yên, tự tin

    • Những người trí thức cũng có những nhận định hồ đồ

    “Factfulness” lột trần nhiều sự thật về bản năng con người, nhưng ngoài ra, còn một sự thật chấn động nữa chúng ta cần để ý. Rất nhiều lần trong quyển sách, tác giả chỉ ra rằng trong vô số con người tại các quốc gia trả lời sai những câu hỏi lớn về thế giới, thì giới tinh hoa (lãnh đạo, học giả, v.v) lại KHÔNG hề trả lời tốt hơn đại chúng, chính xác thì họ lại SAI nhiều nhất. Vậy là rõ ràng, bản năng sai lầm không chừa một ai, và càng học cao, địa vị cao, sự ngộ nhận càng lớn. 

    Vậy tại sao bạn lại tự ti khi có ý kiến khác với số đông và khác với sếp bạn, ông bà cha mẹ, hay những giáo sư tiến sỹ nào đó? Miễn là bạn có cái nhìn tổng thể, biện chứng và chứng minh được lý lẽ mình qua số liệu, thực tiễn, ý tưởng của bạn và chính bạn nên ngẩng cao đầu 

    • Cỗ máy truyền thông tà ác

    Tôi rất tâm đắc câu nói bản năng ngày xưa giúp ông bà ta sống sót thì ngày nay giúp nhà báo có việc làm. 

    Chúng ta ra chợ hay đi siêu thị mua hàng luôn săm soi xem kỹ thành phần sản phẩm, xuất xứ, giá cả từng món trước khi mua, thậm chí so sánh rồi mới xuống tiền. Ấy vậy mà hàng ngày, ta tiêu thụ cả trăm, cả ngàn tin tức, clip ngắn, clip dài, bài post mạng xã hội mà không hề săm soi “Ai là tác giả” “Vì sao họ lại đựa tin như vậy”, đối chiếu tin này với tin khác xem như thế nào, có nên tin, nên “mua” hay không. Ngoài đời ta là con sói khôn ngoan tự tin không bao giờ bị lừa bị lùa, là người tiêu dùng thông thái. Trên  mạng, ta chỉ là một chú cừu non. 

    Những lỗ hổng bản năng, bị giới truyền thông khai thác triệt để, hết lần này đến lần khác. Một khi bạn không che chắn, nó sẽ bị vô số “hàng giả” “hàng kém chất lượng” tuồn qua. Hãy là nhà tiêu dùng “thông tin” “văn hóa” thông thái khi mua một quyển sách khi mua một bài trạng trái trên Facebook hay mua một clip giải trí trên Youtube. 

    Đừng hiểu lầm Han, ông không phải là người tẩy chay báo chí vì ngay chính trong những chương sau của sách, ông đã thực hiện thí nghiệm và giải oan cho họ, rằng chính họ cũng là nạn nhân của 10 bản năng quái ác

    Lần giở quyển Factfulness

    • Thể loại: 
      • Bio: bởi vì đọc nó tôi có cảm giác đang xem bộ phim Danh sách ông Schindler, hay gần nhất là tác phẩm Người đọc tin (News of the world) của Tom Hanks Nhân vật chính là một ông già khổ hạnh mày mò tìm hiểu về những mảnh đời tình cờ bắt gặp trên đường đời và nảy ra một thôi thúc mãnh liệt muốn giúp đỡ họ có một tương lai tốt đẹp hơn. Tôi thấy mình trong ông và trong những người cần được giúp đỡ 
      • Research: bởi lẽ có quá nhiều dữ liệu hay ho được trình bày khúc chiết. Bên cạnh đó là những công cụ sống động có thể mở rộng hiểu biết thêm về đề tài thu nhập, bình đẳng giữa các quốc gia, văn hóa sinh hoạt, vân vân (điển hình là trang gapminder và dollar street mà tác giả đề cập)  
      • Related title: Tôi có cảm giác giống giọng văn Yuel Noah, Malcolm Gladwell. Tiếc là ông là nhà nghiên cứu và y tế nhiều hơn là nhà văn nên ít có tác phẩm. Nhưng nó là một trong những quyển sách xuất sắc nhất trong thể loại này
      • Cấu trúc 
        • Bản đồ kết nối trực giác: Việt Nam ở đâu
        • Lời tác giả:  Người nuốt kiếm viết sách, Bài kiểm tra sửng sốt về nhân loại cho nhân loại 
        • 10 chương 10 bản năng
    • Chương 1: Bản năng khoảng cách (hay đừng chia đôi thế giới)

    Sự phân chia lỗi thời  “nước phát triển” vs “đang phát triển”

    • Chương 2: Bản năng tiêu cực 

    Bạn biết gì về 32 điều tốt đẹp đang diễn ra khắp thế giới? (16 điều tồi tệ đang biến mât, 16 điều tốt đang tốt lên)

    • Chương 3: Bản năng đường thẳng 

    Có người khuyên ngăn Quỹ Bill Gates ngưng tài trợ cho trẻ em đói nghèo vì lo ngại hành tinh sẽ nổ tung vì quá tải dân số. Phản hồi của Bill đó là chính đầu tư và y tế và giáo dục cơ bản mới chấm dứt tình trạng bùng nổ dân số!   

    • Chương 4: Bản năng sợ hãi

    Những nỗi sợ hãi ngày xưa giúp tổ tiên ta sống sót, ngày nay giúp nhà báo có việc làm!!

    • Chương 5: Bản năng kích thước

    Bản năng kích thước hướng sự chú ý và nguồn lực hạn chế vào các trường hợp riêng lẻ hay nạn nhân mà ta chứng kiến  

    • Chương 6: Bản năng khái quát hóa (đừng vơ đũa cả nắm)

    Một thực tập sinh Thụy Điển suýt phải cưa chân vì thò ra khỏi một thang máy ở Ấn Độ hòng ngăn đóng cửa. Bản năng khái quát đã hại cô

    • Chương 7: Bản năng định mệnh 

    Lần cuối bạn được người nước ngoài hỏi liệu người Việt có biết nói tiếng Pháp, hay đất nước mình đã có điện khắp quốc gia chưa, đừng nổi giận, hãy biết rằng họ bị bản năng định mệnh chi phối.

    • Chương 8: Bản năng đơn giản hóa (phiến diện) thầy bói xem voi

    Một thủ tướng khôn ngoan nhìn vào con số và những thứ ngoài con số 

    • Chương 9: Bản năng đổ lỗi 

    Bạn có để ý mũi dù thường hướng tới các đối tượng: doanh nhân, nhà báo và người nước ngoài? 

    • Chương 10: Bản năng khẩn cấp

    Đừng vội tin những bảng quảng cáo “Cơ hội chỉ ngay hôm nay, ngay bây giờ

    Lời kết

    Nếu bạn chỉ có thời gian đọc 1 quyển sách trong 1 năm như bao người Việt Nam khác, hãy chọn quyển này. Nếu bạn muốn thay đổi thế giới quan của bản thân, nếu bạn muốn tìm hiểu về tương lai, nếu bạn quan tâm đến lịch sử, hãy chọn quyển sách này. Nếu bạn muốn giới thiệu một quyển sách cho ai đó, hãy chọn quyển sách này

  • Một đời hào phóng, một đời chắt chiu

    Bài học lớn nhất từ đấng sinh thành của bạn là gì?

    Diễn viên gạo cội mà thiếu niên 8x chúng tôi từng ngưỡng mộ – vai giáo sư Alan trong Công viên Khủng long – giờ đã trở thành ông già quắc thước, ngồi đĩnh đạc và bảnh bao trong một chương trình bàn tròn điện ảnh. Khi micro được đưa lên cho một khán giả đặt câu hỏi, Sam lặng đi vài giây, ánh mắt đầy xúc động. Cô khán giả phục hậu, mắt to tròn qua khung kính đen viền dày, chậm rãi hỏi:

     

    “What is the biggest lesson parents give you?”

    Hào phóng

    Bài học mà gần đây tôi mới nhận ra là cha tôi đã gieo vào tôi từ rất lâu: sự hào phóng. Người đời hay gán cho hào phóng những cái tên khác, ít mỹ miều hơn: sĩ diện, làm màu… Những lúc dao động, tôi từng nghi ngờ và phủ định bài học này.

    Nhưng nhìn lại, cả hai chúng tôi đều có khoảnh khắc dùng tiền hay những vật chất tầm thường để đổi lấy những giây phút gắn kết, không tính toán thiệt hơn.

    Bỏ qua những chiêu đãi đồng nghiệp trong hệ thống nhà nước, tôi thấy cha tôi nhiều lần xuống tiền khi người khác dè dặt, không biết khi nào tiền sẽ quay về, hoặc việc đó có giá trị hay không.

    Một đêm hè nóng nực, khi phố lặng tanh, vang lên tiếng gọi thất thanh cùng lời thỉnh cầu vay tiền lúc nửa đêm. Sau vài phút xác minh, một cọc tiền nhiều triệu đồng đã được ném xuống ban công. Cha tôi đóng cửa và đi ngủ như chưa có chuyện gì xảy ra.

    Tôi cũng vờ nhắm mắt và nằm nghe tiếng cãi cọ của cha tôi xem lẫn giải thích cho người kế bên chính là mẹ tôi.

    Là con thứ tư trong gia đình 8 người con, cha tôi đương nhiên có vô số họ hàng nào cháu nào chắt. Cửa sổ sắt lối đi chung cư hồi tôi còn bé, đã kẽo kẹt tiễn kha khá người họ hàng từ Bắc vào chơi vài ba ngày có, cả tháng có. Phần lớn ông đều vui vẻ mời họ ở lại, còn thết đãi thịnh soạn, chỉ cho cơ hội việc làm, kinh doanh, ra về thì luôn dắt túi không ít thì nhiều. Tôi ghi ra để một ngày vì lý do gì đó, cơn giận trong tôi che mờ đi những điều tốt ông đã làm 

    Năm 2005, sau vài tháng nhận chức vụ trợ lý be bé tại văn phòng công ty hàng đầu thế giới về hàng tiêu dùng tại Singapore, tôi dốc hầu bao cho người nhà sang chơi thăm tôi một chuyến. Tôi lờ mờ nhớ lại một chuyến đi hiếm hoi cả hai bà cụ (bà nội và bà ngoại) được xuất ngoại và tràn ngập niềm vui. Cho nhiều năm sau nó vẫn được ghi nhận trong những bữa cơm gia đình nhà tôi may mắn còn giữ được. 

    Khi tôi 23, có lẽ tôi cũng đã học được bài học về hào phóng từ ông ấy

     

    Chắt chiu

    Ngược lại, mẹ tôi dạy tôi bài học về chắt chiu. Tiếng cằn nhằn trong đêm tiền quăng qua cửa sổ, những ngày sau đó, và cả những lúc chi tiêu không báo trước, tất cả là âm thanh nhắc nhở tôi: hãy luôn biết chắt chiu, như một cách để sống còn.

    Tôi còn nhớ ngày khu thương xá Tax ngay trước rạp Rex còn hoạt đông, có gánh bún bò rất ngon mà mẹ con chúng tôi vẫn hay đi ngang qua. Rồi có một ngày mẹ cũng đánh xe máy vào khi được hỏi con muốn ăn không và tôi gật đầu, đứa trẻ mới lớn mà có gì lại không thèm cơ chứ. Tôi cứ thế vô tư ăn uống ngon lành đến gần hết tô, mẹ hỏi ngon không rồi tôi đưa tô cho mẹ thử, mẹ ăn ngon lành rồi húp trọn cả tô nước. Đứa thiếu niên ngây ngô không biết mẹ cũng thèm, mà vì tiết kiệm nên chỉ mua một tô để được nhìn tôi ăn. Về sau biết được, tôi không biết vui hay buồn hay tức giận, mà giận là phần nhiều vì trong tôi luôn chín mười phần yêu thương mẹ, nhưng cảm xúc ấm ức luôn ở đó, là làm sao để mẹ hiểu và yêu thương chính bản thân mình, để tôi có chút thành tựu trong công cuộc hiếu thảo của mình

    Một chiếc áo hiếm hoi tôi mua cho mẹ cũng khiến cãi vã nổ ra: mẹ không biết nhận món quà, còn tôi không biết làm sao để mẹ hiểu tình yêu thương tôi dành cho mẹ, và cứ thế hai chúng tôi đều bị giam cầm trong hai chữ chắt chiu.

    Mẹ làm tiết kiệm thành bài học để quên và để nhớ

    Cứ nghĩ đến tiết kiệm là tôi muốn làm trái lại ngay vì tôi cay nó lắm, nó lấy mất đi của tôi một người mẹ biết vui biết sống là như thế nào 

    Càng ghét, tôi lại càng bám víu vào nó như album kỷ niệm về mẹ, như thể hai mặt đồng xu chẳng thể tách rời, điều làm tôi ba phần trăn trở, dăm phần tuyệt vọng 

    Những ngày làm sinh viên tại Bangkok, đứng trước tiệm tiện lợi 7-11 dưới chân nhà trọ, nhìn đông xu bạc lấp lánh trong lòng bàn tay xòe ra, tôi nhớ mẹ và tự hỏi: nếu là mẹ, mẹ sẽ mua gì nhỉ? Nghĩ đến đó, tôi bật cười, nấc nhẹ trong lòng.

    Ở giữa hai đầu

    Tôi nhận ra nhiều về ngôn ngữ của yêu thương.

    Hào phóng là cách cha tôi thể hiện con người và tình yêu của ông ấy cho gia đình và họ hàng (hai khái niệm mà ông không giờ tách biệt), còn chắt chiu là cách mẹ tôi thể hiện tình yêu của mình dù cho nó đè nén nhu cầu, ước vọng của mẹ đến cực đoan, mẹ chắt chiu từ thời thiếu nữ đến khi trưởng thành, khi đói cũng chắt chiu, khi no cũng chắt chiu, và từ bao giờ nó thành toàn bộ con người của mẹ. 

    Ở giữa hai ngôn ngữ tình yêu ấy là tôi, đứa con thơ giờ thành người đàn ông trung niên góp nhặt những bài học cuộc sống để truyền lại cho đứa con của mình

    Bình tĩnh mà sống

    Sau một hồi ngậm ngùi, Sam lấy lại sự bình tĩnh, nhã nhặn nhìn vẻ mặt thảng thốt cô gái trẻ vừa đặt câu hỏi rồi chậm rãi trả lời. Câu nói sau đó khiến cả thính phòng sửng sốt

    Cha mẹ tôi là những người đi qua mất mát, mẹ tôi mất cha khi còn nhỏ, điều bà luôn răn dạy tôi là dù gì xảy ra đi nữa phải luôn không lùi bước. Không phải điều dễ dàng nhưng đó là bài học quý giá nhất mà cha mẹ tôi để lại


    Link phỏng vấn: https://youtu.be/__7nOJ3MGpY?si=PBPxdXvfWNulqCot

  • Cười lên, nhà vô địch

    Trong phút giải lao hiếm hoi, vài phút trước giờ đua cuối cùng quyết định chủ nhân vô địch, Alonso nhấp một ngụm bia, trút hết những nỗi niềm và điều chưa từng kể về môn thể thao khốc liệt mà kỳ diệu này.

    Ferrari Formula 1 car navigating a wet curve at Interlagos race track in Brazil.

    Quán rượu của bạn và thù

    Trên tay chai Estrella Galicia óng ánh màu hổ phách, “cụ” ngắm nghía thứ bia Tây Ban Nha trứ danh, mang hồn quê hương, rồi làm một ngụm ực thật to. Thưởng cho một ngày mệt nhoài, kéo thân xác ngoài 40 ra khỏi chiếc xe cả tấn, lê đến chỗ ngồi quen thuộc, nơi chỉ một cái nhướng mày là tay bartender khui ngay chai bia ướp lạnh đúng ý.

    Không phải ngẫu nhiên cụ chọn Galicia — thứ bia gợi nhớ lần cuối cùng lên đỉnh vinh quang một Grand Prix, những tiếng hò reo điên cuồng của fan Latin. Trong ánh mắt lim dim, một tiếng vỗ vai kèm nụ cười tươi từ gã tóc vàng hoe điểm bạc phía sau chồm tới, như con đười ươi gặp lại người bạn thất lạc lâu ngày.

    “- Trời, Jenson, lão làm cái quái gì ở đây?”

    “- Có gì mà bác ngạc nhiên vậy, Alonso. Chẳng phải mỗi khi Practice 3 xong là chúng ta lại ngồi đây để Stephen lựa bia cho uống sao? Này Stephen, sao không cho hắn loại bia Anh ngon nhất đi, dẹp cái Galicia này dùm tôi, trông chán òm.”

    Gã pha chế cười phá lên, rút một chai Bud ướp lạnh cho Button, vén tay áo khéo, rồi ngồi xuống bên cạnh Alonso.

    “- Cậu lại nhớ trận chung kết năm đó phải không?”

    Alonso nhếch mép cười, làm một ngụm, rít điếu Lucky Strike, chỉ vào bao thuốc ba lần — ai cũng cần may mắn nhỉ, JB.

    “- Cậu thích người ta gọi mình là nhà vô địch hay là người xém vô địch bốn lần nhỉ?”

    “- Tôi thấy cả hai đều hay, còn tôi đâu có quyền lựa chọn. Cậu hỏi đểu à.”

    Cả hai phá lên cười, cụng ly cái chát.

    Đi tìm người chiến thắng

    Bọt bia còn chưa lắng, Jenson chồm lên, ánh mắt tinh ranh hỏi:

    “Là người từng vuột chức vô địch khi đã dẫn 15 điểm ở vòng cuối, cậu nghĩ Max sẽ làm điều tương tự như Vettel với cậu chứ?”

    Mọi âm thanh bỗng im bặt, rồi tiếp theo là tràng cười sặc sụa.

    “Này JB, tôi mà biết trước tương lai, tôi đã đến sòng bài đặt Roulette rồi cậu. Chẳng phải ngồi đây mà mơ tưởng hai bức chân dung tưởng tượng của tôi trên tường đâu.”

    Anh chỉ tay lên bờ tường màu be, đóng khung ảnh các tay đua vô địch suốt 75 năm qua. Ánh mắt cả hai dán vào hai khung: 2007 (Kimi) và 2010 (Vettel).

    Làm thêm một hớp, Alonso đổi sắc mặt, giọng lạnh lùng hơn:

    “Max sẽ vô địch nếu Red Bull có chiến lược đúng từ đầu mùa.

    Vả lại,” nhếch mép, “Max đấu một mình, đâu phải lo mấy đồng đội quẩn chân gây rối nhỉ.”

    JB phá lên cười, họ cheer lần nữa.

    Đằng sau chiếc cúp

     

    “Cậu chưa tính chuyện giải nghệ chứ?” JB hỏi nửa đùa nửa thật.

     

    Alonso chỉ cười lắc đầu.

     

    JB rút tấm ảnh trong túi áo. Một người đàn ông trung niên bên hai đứa con nhỏ, một trai một gái, trong gian bếp ấm cúng.

     

    “Đây là lý do tôi giải nghệ. WEC thú vị thật, nhưng tôi thà bấm nút chơi điện tử với các con hơn là bấm những nút cứng như gạch cả ngày. Tôi nhớ những ngày cầm vô lăng cơ với cậu hơn.”

     

    Alonso nhìn bạn, ánh mắt đầy niềm vui, có chút rưng rưng, tay vỗ vai:

     

    “Tôi mừng cho cậu. Giờ cậu có nghề về hưu ngon lành rồi. Chờ tôi ít năm nhé.

    Các cháu tổ chức sinh nhật, tôi sẽ cầm theo hai chiếc cúp sang chơi, cộng với của cậu là mình có ba cái rồi còn gì, nhỉ?”

     

    Hai người phá tan không gian tĩnh lặng bằng tràng cười giòn giã. Stephen trong quầy cũng khui bia phụ họa.

     

    “Thế tôi hỏi câu cuối nhé, cậu nghĩ năm sau, với luật mới, ai sẽ lên bục vinh quang?”

     

    Không ngần ngại, Alonso rít nốt điếu thuốc, chỉ tay vào bức tường nhà vô địch:

     

    “Hãy chờ đó, năm sau gọi tôi là Alonso, nhà vô địch ba lần nhé.”

     

    Họ cụng ly trong ánh mắt hân hoan. Một người đã giải nghệ, chỉ còn đua vì niềm vui. Người còn lại vẫn miệt mài tìm đỉnh cao. Hai con người cùng thế hệ, hai con đường rẽ lối, nhưng có chung một sự đồng điệu — yêu môn thể thao này và trân trọng từng khoảnh khắc chỉ có họ và tốc độ.

     

    Ít giờ sau, giọng phát thanh viên vang lên trên màn hình. Hai người bạn nhìn lên, mỉm cười:

     

    Max Verstappen về nhất chặng, tiếp theo là Oscar Piastri, và ở podium cuối cùng: nhà vô địch thứ 35 lịch sử F1, tay đua số 1 McLaren, Lando Norris.

     

    Và đó là kết thúc hơn 1.000 ngày triều đại Mad Max. Thân chào, hẹn gặp lại.

  • One Night, Two Films, and the Painful Reality of Growing Older

    As I practice noticing and feeling appreciative toward the small things in life, I’ve watched two amazing movies just days apart that evoked a deep feeling in me—one worth putting down in words.

    From Macau’s neon lights to a paper factory’s cold halls, these 2 movies reveal what middle age really feels like.

    In the end, I’ll share my verdict on which one I prefer and why. But for now, let’s see what Colin Farrell and Lee Byung-hun—those ’70s actors—have done to make Ballad of a Small Player and No Other Choice unmissable sagas about lost middle-aged men in today’s world.


    Ballad of a Small Player

    Ballad of a Small Player follows a beaten British gambling addict who calls himself Lord Doyle, chasing his gigantic last win in the colorfully lit city of Macau, where people and spirits mingle in the Month of the Dead.


    No Other Choice

    Meanwhile, also set in Asia, No Other Choice depicts the return journey of Mansu, a mid-level manager at a local paper factory who loses his job unexpectedly due to an American takeover. Left with “no other choice,” he hunts and eliminates his rival competitor for a new job to secure his family’s well-being.


    Both Stories Begin with Fragile Identities

    For both stories, it all begins with a gained or assumed identity, which turns out to be so fragile that once lost, it leaves our protagonists devastated—pushing them to wicked solutions that ultimately follow the path of their chosen identity.


    The Identities We Pick

    In a blink, I am no longer the high schooler my mom took to school and my dad forgot to pick up, always the object of comparison my younger brother deeply resented. Just like that, Lord Doyle wakes up in a hotel room—so magnificent yet messy—rushing out as if someone is chasing him. In fact, the hotelier is hunting him down to ask for a pending payment he has been avoiding.

    It is not cheap to live a “Lord” life for someone whose profession is unclear, running from debts at home. Living off his luck at the game table is the only thing that keeps him going from one day to the next, while trying to reclaim his “Lord” status.

    The movie is so brightly lit that we sometimes forget how dark Doyle’s life truly is. In contrast, No Other Choice only shows brightness at the beginning, when Mansu and his family enjoy a Sunday in their huge villa, barbecuing the gifted eel set from the American boss—not knowing it is a farewell offering for laying him off.

    For Mansu, “Paperman,” and for Brendan (Doyle), “Lord,” are the identities they adopt—anchors signaling “you are okay.” Take them away, and their lives collapse, pushing them deep down the rabbit hole.


    Seeing It All Taken Away

    At first, it seems manageable. Mansu feels confident going to interviews with years of experience on his back; being a Paperman must mean something in the market.

    Lord Doyle jumps from one casino to another, touring Macau like the back of his hand, leveraging the assumed power of the Golden Glove—a status signaling the part of him that never felt short.

    One by one, Mansu sees his wife’s tennis lessons canceled, the dogs gone, even the Netflix account revoked. Reality hits hard.

    Doyle quickly realizes no casino welcomes him except the Rainbow, where he borrows some credit from a mysterious lady, Dao-ming, despite his streak of bad luck.

    When it rains, it pours: Mansu suffers from a weird and annoying toothache that torments him even further, frustrating him as if life were not already miserable enough.

    Doyle, sneaking into a hotel at night like a thief, discovers that not only the hotel staff but also his UK creditor has arrived to demand payment.

    In life, when you need help most, it often comes mysteriously. For Mansu, his encounter with Sun Chul, the new manager at a rival paper company, gives hope for a secure future and a path to become Sun Chul’s colleague. For Brendan, the loanshark Dao-ming becomes both his muse and his savior, telling him in a dream about a treasure to finance his final bid back to life.


    The Path to Fight Back

    Funny enough, both Brendan and Mansu share a common attachment: their glove. Doyle uses it to play cards; Mansu takes pride in his gardening hobby using gloves. With their favorite tools—the uniform and the glove—they are determined to reclaim their lives.

    The glove gives them power, fuels their identity, and provides the confidence they desperately need. It helps them focus and finish their tasks, however crazy the path may be.

    When Mansu finishes the second target, he buries him in the garden under an apple tree. For the final target, similarly, he digs a hole and chokes the poor man to death.

    For a moment, I feel sorry for Doyle. All he has is himself, alone in an alien world he calls his second home, where they call him Gweilo, a slang term for foreigner—or literally, “ghost man.”

    For Mansu, his family is with him all the way, providing support and companionship, for better or worse.


    The Outcome

    Finally, after all mishaps, with money loaned to him by Dao-ming, Doyle wins big and faces the unexpected emptiness of his victory.

    Mansu, with a tablet in hand, walks like a tiny dot in a giant paper factory that once housed his entire crew. A baton in his hand, he pokes to check quality, but now robots run the factory, leaving him in a stark, humanless space.


    The Verdict

    Both movies are perfect for a date night—flicks that speak to you, about you. They are not competitors; you should enjoy both.

    For my taste, however, I choose Ballad of a Small Player. Colin Farrell’s top-notch acting, portraying a man who has lost it and finally finds redemption, speaks to a part of me I’ve only recently come to embrace. The cinematography brings Macau to life—vivid, dreamy, and powerful, like watching La La Land as a thriller.

    One Asian story played by a Westerner, one American story adapted by a Korean director and cast—both are amazing examples of human stories transcending region.

  • Trùng tần số tâm lý, sách khó mấy cũng nuốt được

    Trùng tần số tâm lý, sách khó mấy cũng nuốt được

    Trong các tác giả mà tôi hâm mộ nhất nhưng không tài nào đọc nổi chính là tâm lý gia Carl Jung.
    Tôi có mong ước nhỏ nhoi là giá như có ngày mình thông não được những suy nghĩ và triết lý của ông thì thật thỏa mãn.
    Rồi trong cảm xúc lâng lâng bay bay cuối tuần không hẹn trước, bộ não đang chống lại cơn buồn ngủ do thuốc cảm gây ra, lại vô tư đón nhận những trang sách về cuộc đời Jung như một cuộc hẹn hò tình cờ và thú vị
    Sự tình cờ này đáng được ghi lại

    Chúng ta hãy nhắm mắt lại tính nhẩm trong một tháng vừa qua mình đi mua sách mấy lần? Trong những cuốn sách đã mua, bao nhiêu cuốn được mở ra trong tháng đó? mỗi cuốn sách được đọc đến trang thứ mấy?
    Theo quan sát nhanh chắc phần lớn mọi người dừng ở việc mua và để đó
    Lý do thì nhiều và xoay quanh không có thời gian, mua tặng người khác hoặc không có hứng để đọc.

    So với hai lý do đầu, việc không có hứng thật khó mà diễn tả. Mình không biết hứng từ đâu ra, và hứng lúc đặt bàn tay lên mua, đến lúc đặt bàn tay lên đọc nó bay đâu mất?

    Sau nhiều lần truy tìm cái hứng lẫn trốn trong vô vọng, tôi muốn thuật lại 2 lần mà tạm gọi là thành công trong nỗ lực truy vết cái hứng mua sách xem nó đi về đâu

    Mỗi quyển sách là một người bạn có tính cách khác nhau, đòi hỏi trường hợp tình huống cụ thể mình mới kết thân được

    Dù tôi biết về Jung từ một thời gian do xem Netflix bộ Freud, hoặc qua các clip Youtube, mãi đến sau này khi được biết ông là gia đình sở hữu thương hiệu đồng hồ danh giá IWC, cái hứng thủ tìm hiểu về Jung mới lên đến cao trào

    Trong lần đầu thử đọc sách Jung, ấn tượng đầu tiên là sự khô khan, và mọi thứ chỉ dừng ở đó

    có thế sự mệt mỏi hàng ngày từ công việc dựng nên bức tường khiến những mô tả tâm lý càng khó nuốt

    Bẵng đi một sáng thứ 7, trong lúc chờ cà phê và vô tình mở ra quyển sách ấy, nội dung từ từ nhẹ nhàng đi vào tâm trí như một cơn gió. Có lẽ nào, trạng thái lững lơ khi cảm khiến người ta đọc được những thứ mà não bộ kiểm soát lúc hoan toàn minh mẫn

    Một tần số thú vị mở ra cánh cửa tâm giao với các thông điệp khô khan

    Nhấm nháp ly cà phê, tôi cảm ơn bản thân luôn mang theo một vài người bạn sách để khi cần chúng có thể thành người đồng hành không một rào cản nào chia cắt chúng tôi

  • Mid life – choose celebration, not crisis

    If crisis is daily, then no need a special day for it

    in the middle of team meeting, one of my peer colleage who are my age, asked a question which drives me to this post. “When was your mid life crisis bro?” asked Teddy, who just entered our team for 4 weeks and adapting to a place of younger generation. 

    I used to ask myself that question very frequently as i seem to go through constant anxiety and adaptation through the course of my adulthood. Raised in traditional family, i of course carry the hopes and pride of my parents who have their own fight day in and out, hence the only silver lighting to them being shared how amazing i did at school, or so i thought. I gave me the duty and also burden in my heart to go and keep pushing for years. 

    When do i feel like crisis? almost all the time. Even when i thought once i get married, my partner will help me forget about all this anxiety as i could be my self. Oh my, i was so wrong, in married life, anxiety come in new shapes and sizes. It could transform into depression, self blame, uncontrolled anger, you name it

    i assume living modern society where techonlogy leap frog, causing human to get lost and confused easily. Yesterday, our brain is still IOS 1, now they need IOS 5 to deal with things out there. I just want to slow down

    At least, what i do is to stop follow the standards, or myth i though i have to comply. Graduate with honors, jobs at Big 4, marry early, have 2 kids,.etc..Standards are always there. What values you follow, you treasure and want to live for, it is up to you

    The moment i came to realise that, i no longer care of mid life crisis

    life is giant university, embrace each class and move on

    What got me there to all these society hoop above (school. jobs, etc) cannot get me through my 40s

    before i am so good at pushing forward by beating myself  so hard to a point i felt weird when i get to relax, go on holiday. I felt guilty to have a good time, to turn off my phone. 

    The way i was raised add up. I remember my Mom keep working day and night, keep worrying, keep saving. She never stops. It is so inspiring, dearly, but at the same time, haunting 

    I felt like a failure everytime i tend to relax. I felt like a betrayal of  my mom’s expectation, which she never spell out loud

    Living abroad for 10 years, read so many books on self development, i still cannt shake it

     

    Even when i became a father, the kid inside me still felt it 

    But, when i start following the personality test MBTI, something strange happen. I start looking at me from outsider view. OH, i am just an MBTI motif and that;s how i was built to think 

    Now i got a framework to understand and communicate with myself. Best 300 bucks ever spent. I followed all the tips, test, instruction

     

    I felt alive more than ever 

    MBTI is just a start, a great start. Every time i see someone new, i try to figure which type they are, do we match and how can we. It helps me connect with myself and other people. I try to imagine the interview with my mom, who i try to understand through the lense of MBTI.

    Other than MBTI, i open myself to other people understanding frameworks. The discovery process is fun and energy boosting for me

    It is like i finally get it. Life is giant university campus. Go find your class. Go get educated. Don’t chase the grades, chase the insights, the lesson that is gift of life

     

     

    Lastly, let’s celebrate

    I think a lot about being 40. But mostly the worries outweight the excitement. Given the current economic situation, it is hard to be positive. 

    Yet i am proud to share that i officially became a watch collector by chance. 

    I dont remember exactly but it started from asking myself a bunch of related questions and somehow God or Youtube hint me the answer

    The questions go like, how rich people like Shark Tank judges invest? how are they doing in 40s 50s, what kind of life do they have beside work

    Not only that, i was so doubtful about future, about income and if i can ever have anything valueble to pass on my daughter when she get married (she is 5 now, that’s how mid life crisis mind set works)

    in a mysterious way or by algorithm, Youtube suggested some video where Mr Wonderful Kevin  talks about his watch collection hobby and how it meant so much to him. It struck me deeply as it came from a guy who is notorious for making tough deals, being cautious with his money, then collecting watch must be a thing that special

    The more i learn about watch, the more i learn about history and realise watch is best tool to tell stories, to ourselves and to others, those we love.

    Today, in my 40s i got luxury watch (within my budget) to celebrate life, celebrate the learnings, the experience, the scar, the moment i gained through life. I felt no shame, i let go of the appointment, the resentment, the rock that bury me 

  • Một ngày tốt đẹp

    Người ta hay chúc nhau một ngày tốt đẹp, ấy vậy mà mỗi người lại hiểu ngày tốt đẹp theo cách không hề giống nhau
    Theo bạn, một ngày trong cuộc đời mình, tốt đẹp có hình hài như thế nào

    Nhớ lúc còn làm trong chuỗi bán lẻ lên đến hơn 2000 cơ sở toàn quốc, hơn 16 triệu khách hàng , chương trình khuyến mãi chạy quanh năm, một ngày tốt đẹp có nghĩa là không ai gọi điện, nhắn tin sau 8h tối. Tôi và vợ được vài tiếng thư giãn không bị làm phiền trước khi đi ngủ, chúng tôi được yên ổn dành thời gian cho nhau
    Sau này, khi tôi quản lý công ty của mình, thời gian biểu không có giờ bắt đầu, giờ kết thúc, một ngày tốt đẹp cũng đa dạng hơn. Có thể là ngày tôi bán được nhiều đơn hàng, hoặc ngày tôi nhận giấy phép kinh doanh, ngày mà nhân viên công ty vui vẻ đi làm đúng giờ và không có những đòi hỏi quá đáng

    Tôi cũng tò mò không biết người khác sẽ định nghĩa ngày tốt đẹp thế nào?
    Hồi bà nội còn sống, tôi chỉ nhớ bà lên thăm nhà tôi 1 vài tuần mỗi lần về việt nam. Bà ngồi một chỗ và cứ thế xem TV từ sáng đến tối, chờ cả nhà tôi về cùng ăn cơm. Bà không nói năng nhiều, chỉ hỏi han vài câu và đắm chìm trong chiếc TV. PHải chăng ngày tốt đẹp của bà là thời khắc mọi người cùng về sum vầy trong mâm cơm, bà nhỉ.

    Gần đây tôi mới dần nhận ra một ngày tốt đẹp là ngày mà tôi khôn ra thêm một chút, hiểu về mình, hiểu về thế giới này thêm một chút, yêu thương gia đình và bản thân mình hơn một chút
    Tôi chỉ làm được chuyện đó khi tôi thôi áp những chỉ tiêu thường thấy vào cuộc đời mình. Tôi ngừng đếm số trang sách mình đọc, tôi đếm “insights”, tôi ngừng đếm món quà tôi tặng người thân, tôi đếm “nụ cười” của họ, tôi ngừng đếm cuộc điện thoại, tôi đếm “những cái ôm” với mẹ, với bà mình
    tôi ngừng đếm số lần thắp nhang, tôi đếm những ký ức tôi còn lưu giữ với ông ngoại

    Khi tôi ngưng đếm những điều không đúng, tôi cho bản thân cơ hội về với những cái thật trong cuộc đời mình

     

  • Sống để sau

    Nhận lời cảm ơn của em gái Anh, sau khi nhận bộ hình đi công tác châu Âu của tôi và anh hơn 10 năm về trước,
    mà kìm không đặng hai hàng nước mắt
    Tôi đã từng share những bức hình này khi mới đi về,
    vì hồi ấy được đi công tác nước ngoài thì oách lắm, lại còn là châu Âu thì càng oai tợn.
    Nhưng không ngờ, lại có ngày tôi chia sẻ lại gia đình anh như bộ ảnh kỷ vật của anh trong cuộc đời này
    Anh đi thật vội vàng, làm ngỡ ngàng những người đồng nghiệp cũ, trong đó có tôi.
    Qua lời kể của em gái anh, ngoài công việc, anh cũng là một người thật hiền, biết lo lắng cho người khác, và nhiều khi nhận phần thiệt về mình
    Đã hơn chục năm từ lần cuối làm việc cùng anh, nhưng những mô tả ấy, cũng chính là ký ức mà anh để lại trong lòng tôi
    Một suy nghĩ bất chợt lóe lên, một mai nhỡ tôi không còn nữa, người ta sẽ nói về tôi như thế nào nhỉ?
    Tôi đã sống đời tốt đẹp phải không? những cố gắng của tôi không phải vô ích chứ?

    Ở tuổi trung niên, khi trải qua một số lượng công ty, và cả khởi nghiệp, tôi tự hỏi mối quan hệ của mình với “việc làm” hay “công việc” là gì?
    Hay rộng ra là tất cả chúng ta

    Việc làm là gì?

    Nếu chia thời gian một ngày vào ba nhóm bằng nhau thì dễ thấy ai cũng chỉ còn lại 8 giờ ít ỏi để sống cuộc sống này.
    Ngủ:8h
    Làm:8h
    khác:8h
    Với những người vì lý do cơm áo gạo tiền phải làm thêm giờ, thêm việc, thời gian này lại còn ít hơn nữa

    Nhớ lại quán cơm tấm đêm mà tôi và thằng bạn thân hay ghé ăn những tối cuối tuần, tôi nhận ra dường như cả một tập thể nhân công và chủ chưa bao giờ nghỉ, họ phải dậy sớm, thổi cơm, chuẩn bị chén dĩa, nấu cơm, làm vệ sinh khu vỉa hè, v.v
    Cuộc sống họ xoay quanh nồi cơm, không có giải lao, không có hồi kết.
    Với họ, làm là sống, không có sự phân biệt

    Việc làm phải chăng là nơi người ta tương tác với cuộc sống này trong bộ trang phục gọi là đồng phục.
    Anh công nhân mang mũ bảo hộ đứng giữa công trình, hay bác phi công đội nón trong cabin điều khiển may bay,
    cô lễ tân khách sạn trong bộ áo dài, họ đều đang sống cuộc sống của mình dưới một lớp ngụy trang

    Việc làm chính là nơi để người ta sống
    Bởi nếu không sống ngay trong công việc, thì thời giờ đâu để mà sống nữa?

    Làm gì thì được sống nhiều nhất?

    Câu nói ai cũng từng nghe qua đó là hãy làm những gì bạn đam mê thì bạn không phải làm một ngày nào cả
    Cái đáng sợ chỉ là, khi bạn chưa biết, chưa tìm ra đam mê, hoặc không còn đam mê nữa thì phải làm sao? ngồi yên hay đi xem bói?
    Cuộc đời là một dòng chảy, không có một phút giây nào giống phút giây nào.

    Với những em bé bán vé số dạo, hay những em trong khu ổ chuột, cái các em quan tâm là hôm nay có được ăn hay không, hay nhịn đói, chứ không phải đi làm có vui không. Cuộc sống cho người ta cơ hội không đồng đều
    Đôi khi, sống sót phải đặt lên hàng đầu, rồi mới tới sống

    Làm trước, sống..để sau

    Ở xứ mình, có một thói quen tốt truyền từ nhà này qua nhà khác, đời này qua đời khác, đó là ai sao mình vậy.
    Thấy người ta bán cơm, mình cũng bán xem sao. Thấy con người ta học trường này, cũng xin cho con vào đó xem sao. Bà Tư ngoài ngõ, có con đi XKLD, mình cũng dao động và đi tìm hiểu thử cho cháu họ mình, nhỡ đâu nó đổi đời
    Tư duy sống sót, hay làm trước, sống để sau đã trở thành hệ điều hành của nhiều thế hệ

    Kiến tạo..cuộc sống

     

    Nếu chúng ta ai cũng ra đời, đi học, luyện thi vào trường chuyên, lớp chọn, rồi thi đại học, xin việc làm vào các tập đoàn lớn, đi làm leo chức vụ rồi về hưu..
    vậy thì chúng ta có cần tên gọi khác nhau nữa không? hay đánh số cho nhanh?

    Tôi tự hỏi những cá nhân sống hạnh phúc và tận hưởng cuộc sống, họ nhận ra vòng lặp và thoát ra khỏi điều đó bằng cách nào?

    Anh sếp của tôi, a đã vượt qua vòng lặp đó rồi phải không? A đã mãn nguyện với công việc mà mình đảm đương lúc sinh thời phải không a?

     

     

     

     

  • Memory Creator Người kiến tạo kỷ niệm

    Tổ ấm đâu phải chỉ do đàn bà xây

    Những gì tôi nhớ và biết về cha tôi, phần là từ ký ức lúc nhỏ, phần là qua lời kể của mẹ. Ông ấy là người của xã hội và đam mê tìm kiếm những thành công và sự ghi nhận bên ngoài, nên vì lẽ đó mà chúng tôi ít có thời gian gặp nhau và xa dần từ khi nào không biết. Tôi hiểu ra chẳng phải riêng gì tôi, mà gia đình trung lưu Việt Nam nào cũng vậy. Ra ngoài kiếm ăn là bổn phận, trách nhiệm, và cả sứ mạng của những sinh vật xuất hiện trong bộ dạng đàn ông 

    Cái câu “Đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm” tóm tắt quan niệm xã hội đẩy người mẹ, người vợ lãnh trọng trách hậu phương nuôi dạy con, chăm sóc nhà cửa, nói chung là xây “tổ ấm”. Quái lại, cái tổ muốn ấm phải có nhiều người. Nếu chỉ ngày đêm mạnh ai nấy đi rồi về, thì là quán trọ chứ có phải nào tổ ấm?

    Đòi hỏi phụ nữ chân yếu tay mềm phải chăm bẵm con không lương (thử tính xem lương giúp việc hoặc trông trẻ 1 giờ bao nhiêu, nhân cho 18 tiếng 1 ngày, 30 ngày 1 tháng, bạn sẽ ra con số 270 triệu 1 tháng!!! tương tương 4 cây vàng). Không những thế, họ còn phải dọn dẹp nấu cơm, và duy trì menu lành mạnh, trong ngân sách gia đình, hợp miệng tất cả thành viên đủ mọi độ tuổi. Chúng ta đang ngược đãi các bà mẹ bà vợ với một sứ mạng cao cả cùng một thù lao không tưởng 

    Tổ ấm nên là nồi cơm nấu củi được trông coi luân phiên giữa những thành viên. Cơm là sản phẩm cuối cùng. Có thể nhão, có thể sống, có thể cháy, nhưng cha, mẹ, con cái đều hài lòng, vui vẻ, vì chúng ta cùng làm ra nó

    Rồi hình ảnh cùng nhau ăn cơm đó, tự nhiên hằn mãi trong đầu mỗi người làm nên ký ức 

    Đừng chỉ để cho đàn bà, mà cùng nhau xây tổ ấm mà thôi 

     

     

    Kỷ niệm chính là hạt giống hạnh phúc

    Ở một sân chơi trẻ em, thường là chung cư trong thành phố, hoặc công viên, hoặc nhà văn hóa xã ở quê,  không khó để nhận ra một đứa bé hạnh phúc. Không phải đứa có đồ chơi xịn nhất, không phải một đứa đi xe hơi tới, càng không phải đứa có người làm theo hầu. Mà chính đứa đi cùng cha mẹ, nó là đứa cười to nhất, giòn nhất 

    Có người nói với tôi, anh ấy đi làm cả ngày về chỉ cần nhìn thấy đứa con gái cười sà vào lòng là hết mệt ngay. Rồi có anh kia trước khi đi làm, đều thủ thỉ vào tai đứa con nhỏ của mình rằng ba đi làm đây, tối về gặp con, hôm nay đi học ngoan nhé..

    Người ta từng làm thí nghiệm với cây như sau, một cây nuôi dưỡng chỉ bằng dinh dưỡng thông thường, cây còn lại người ta thủ thỉ với nó những lời yêu thương mỗi ngày. Sau một thời gian, cây được tắm trong ái ngữ, xanh tốt lâu hơn

    Con người ta cũng vậy khi tâm hồn được nuôi dưỡng với chất liệu yêu thương chân thành từ bé, sẽ lớn lên vô cùng khỏe mạnh bởi chúng ta có niềm tin bền chặt từ gia đình. Mỗi khi cuộc đời ập tới những biến cố, những ký ức, kỷ niệm ùa về như kháng thể của vắc xin giúp đánh tan cơn stress, đưa ta cân bằng trở lại 

     

    Kiến tha lâu cũng đầy tổ, siêng nhặt rổ hạnh phúc sẽ đầy

    Năm 27 tuổi, tôi đăng ký học làm phim. Một quyết định mà chỉ vài năm trở lại đây, mới phát huy giá trị của nó.  Ngoài một clips gần 400,000 lượt xem, gần 1 năm làm producer tại một công ty sản xuất hàng đầu châu Á, và một vài dự án cá nhân vài nghìn đô, bằng cao đẳng sản xuất phim kỹ thuật số, đã không thay đổi cuộc đời tôi trong 1 nốt nhạc.

    Nhưng có lẽ do tôi đã không nhận ra được nốt nhạc cho tới một ngày gần đây

    Mỗi lần đi chơi cùng gia đình, chúng tôi nhét trong vali rất nhiều đồ đạc, nhưng cho dù hành lý nhiều cỡ nào, cũng không thể quen chiếc máy quay Sony hoặc GoPro (gia đình có người học làm phim mà lị). Chính vì thế, mà giờ đây tôi đã có một kênh Youtube cho gia đình với gia tài lên đến hàng chục clip

     

    Mỗi khi có khách tới nhà chơi, con tôi lại giục ba mở clip con đi chơi cho mọi người coi với. Tôi lại được dịp phổng mũi tự hào

    Nếu như hạnh phúc không phải đích đến, không phải hành trình mà là khoảnh khắc, và chúng có hình hài là những bức hình, những chiếc clip bé nhỏ xinh xinh mà gia đình chúng tôi đã thực hiện cùng nhau, tôi nghĩ tôi đã là một con kiến siêng năng trong cuộc đời này và sẽ tiếp tục hành trình này

  • Tôi đi làm chuyên viên

    Ngã rẽ cuộc đời

    Sống là chọn. Ấy vậy mà xung quanh bạn bè tôi ở đất nước hình chữ S không ai tự chọn nghề theo sở thích của mình sất. Những ai mà đam mể nghề nào từ bé, quyết tâm vào ngành gì đây rồi ra trường làm đúng nghề ấy đến già, những ca ấy chắc chỉ có trên báo chí hay TV mà thôi

    Ở xứ chúng tôi, chúng tôi không thích xếp hàng nhưng thích làm theo người khác (còn gọi là tâm lý đám đông các bạn ạ). Thấy con nhà khác mặc gì, là cha mẹ tôi lại ghi nhớ màu sắc kích cỡ mà mua về, thấy hàng xóm trồng cây gì, là các bác nông dân lại mua giống ấy trồng theo. Giờ này mới thấy đám trẻ nó nhắc tới FOMO (fear of missing out) chứ tôi thấy thời các u các mệ đã thành xu hướng lâu lắm rồi, có khi giờ là FOMO 3.0 rồi cũng nên

    Cái nghề nào hot, y như rằng cả họ đươc nhờ. Còn nhớ những năm trước đổi mới, nhà tôi có ông anh cao to điển trai làm thủy thủ tàu viễn dương, anh trở thành niềm tự hào của cả họ và vô hình chung gây áp lực cho các thanh niên trong làng phải bằng được như anh nếu không muốn tới giờ cơm chết giở với lời nặng nhẹ của phụ mẫu. Sau đó ít lâu khi mở cửa giao thương với nước ngoài nhiều hơn, các anh thủy thủ nhường chỗ cho tiếp viên hàng không và phi công, trở thành cô gái chàng trai mơ ước của mọi cha mẹ có con đến tuổi kết hôn. Ôi cái nghề chi mà nó sang trọng, phồn hoa, vừa kiêu kỳ vừa rủng rỉnh, lại còn được đi đây đó. Cứ như vậy, cho dù ngàn năm sau, tôi đồ rằng người ta mới cổ súy cho việc tự tìm hiểu nghề nghiệp phù hợp với bản thân. Phàm ở xứ này, ai cũng muốn làm vua, không ai muốn làm tôi. Kẻ làm thấy không thiếu, khi cần kiếm không ra một anh thợ lành nghề. 

    Phải chăng vì lẽ đó mà những ai vì biến cố nào đó mà từ sếp, giám đốc, tổ trưởng rẽ ngang làm chuyên viên, hẳn là chuyện bất bình thường

     

    Người trong muôn nghề

    Nghề cũng là sự vât hiện tượng trong thế gian và tuân theo luật vô thường, đến rồi đi, hot rồi cold

    Thế giới đi từ cách mạng công nghiệp lần thứ nhất, nhì, ba tư rồi đến ngày nay, Ai và robot lên ngôi. Mỗi lần cách mạng là một sự lên ngôi và soán ngôi các nghề thu hút nhiều lao động. Ngày xưa, cần nhiều lao động chân tay, làm việc ở nhà máy, những ai trẻ  khỏe, tay nghề cao, được trọng dụng. Sau đó, khi máy tính kiểm soát nhiều qui trình hơn, người ta cần nhân công không chi lành nghề mà còn biết máy tính, lập trình. Còn ngày nay, trí thông minh nhân tạo đe dọa lấy đi việc làm của nhiều nhân công khi qui trình sản xuất tinh gọn 

    Ngày xưa, cần có 1 ông giám độc quản lý hàng chục hàng trăm con người. Giờ đây cần ít những ông giám đốc chỉ tay năm ngón hơn. Mà thay vào đó là những người làm được với máy tính, và cả con người, và phối hợp nhuần nhuyễn cả hai. 

    Kiến thức ngày xưa học 1 biết 10, còn giờ đây, học 10, bỏ bớt 10 và tự sáng tạo ra 10 mới may ra kịp với thời đại thừa mứa thông tin, nhưng nhá nhem chính kiến như vậy 

    Tôi có người bạn vừa qua tuổi 40, đúng dịp kinh tế toàn cầu suy thoái còn trong nước thì các công ty đa quốc gia nơi anh làm việc từ thời trai trẻ bắt đầu cắt giảm nhân sự. Trải qua giai đoạn 1 năm trời ròng rã “nghỉ hưu thử nghiệm, anh quay lại giới văn phòng với một cương vị mới chuyên viên. Anh cũng mất một thời gian đắn đo, trăn trở với quyết định này, bởi bỏ qua hào quang, quá khứ cũng như 1 phần cái tôi có từ các công việc cũ là một quá trình đau đớn, không dễ dàng gì

    Nhưng xét cho cùng, có ba lý do khiến anh quyết định (1) Nhàn cư vi bất thiện, dù làm việc gì, miễn cho tư duy lưu thông, đều có ích cho bản thân (2) việc làm chuyên viên về lâu dài hữu ích cho tương lai trở thành chuyên gia tư vấn chiến lược hoạt động độc lập của anh  (3) cơ hội trong cuộc đời luôn có hạn, và càng lớn tuổi, cơ hội càng ít, anh muốn nắm bắt lấy nó khi còn có thể (4) cuối cùng, anh muốn chứng minh cho bản thân và con gái mình rằng thiết lập một mối quan hệ với sự thất bại là việc khả thi, dù cho ba có lớn ba cũng dám thất bại, mong con anh nhìn vào đó mà làm gương học hỏi 

    Anh cho tôi xem thư giới thiệu anh cho toàn công ty với giọng tự hào, “Này, cậu xem, hình tôi này, cũng đẹp trai phết nhi?”

    Tôi thây trong tấm hình, và gương mặt anh khi ấy  toát lên một nụ cười hạnh phúc. Cuộc sống thật có ý nghĩa khi chúng ta theo đuổi những giá trị chân thật nhất với bản thân, mà không quan tâm đến đám đông nghĩ gì